Cuộc sống hiện tại của bé trai đầu thai vẫn nhớ như in kiếp trước ở Hoà Bình: Em quên gần hết chuyện kiếp trước rồi…

Đã hơn 10 năm kể từ ngày cậu bé Nguyễn Phú Quyến Tiến cứ nằng nặc nhận mình là đứa trẻ đã chết và đòi về ở với bố mẹ người đã chết.

25016

Cả vùng Lạc Sơn, Hòa Bình từng xôn xao, truyền tai nhau câu chuyện về cậu bé Bùi Lạc Bình (sau này được đổi tên thành Nguyễn Phú Quyết Tiến) đầu thai vẫn nhớ như in chuyện kiếp trước, nằng nặc cho rằng mình là cậu bé đã chết từ chục năm về trước và đòi về nhà với bố mẹ đẻ ở cùng thị trấn. Nhiều năm đã trôi qua, dù không rõ thực hư liệu đầu thai chuyển kiếp có thật hay không nhưng người dân Vụ Bản, Lạc Sơn chưa ai quên được nhân vật đặc biệt ấy.

Anh Tân và chị Thuận (bố mẹ đẻ của cháu Tiến) đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987 đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến. Tiến khỏe mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Thế nhưng, tai họa ập đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may bị đuối nước, khi ấy cháu 5 tuổi. Con trai duy nhất mất đi, anh chị Thuận đau đớn vô cùng. Sau đó, chị Thuận cũng không sinh nở được nữa.

tien-2

Câu bé Bùi Lạc Bình đến năm 3 tuổi cứ khăng khăng nhận mình tên là Tiến, đã chết đuối và phải về nhà bố mẹ đẻ

Năm 2006, vợ chồng anh chị Thuận bỗng giật mình khi nghe tin người quen mách trong bản Cọi (xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn) nằm cách thị trấn Vụ Bản chừng 3km có một cậu bé tự nhận là con anh chị. Cậu bé ấy có tên là Bùi Lạc Bình, sinh năm 2002, con của anh Bùi Văn Hoan và chị Bùi Thị Dự, người dân tộc Mường sống bên bờ sông Bưởi. Họ cũng là một cặp vợ chồng hiếm muộn, lấy nhau 6 năm mới sinh được một mụn con.

Theo lời chị Dự kể lại, khi còn nhỏ, cu Bình cũng hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác. Nhưng từ lúc 2 tuổi, bập bẹ biết nói, Bình có biểu hiện khác thường, cứ tự nhận mình tên là Tiến, người xuôi, ngày trước bị chết đuối, nơi đang ở không phải nhà mình và đòi về nhà lấy quần áo… Năm lên 3 tuổi, Bình được mẹ Dự cho theo ra chợ ngoài thị trấn Vụ Bản. Ra đến chợ, Bình nằng nặc kéo tay mẹ và nói: “Mẹ đi với con, con dắt mẹ về nhà con”. Chị Dự bực tức nhưng vẫn đi theo cậu con trai và được Bình dẫn đến ngôi nhà số 25, đường Hữu Nghị – chính là nhà anh chị Tân – Thuận bây giờ.

tien-2-anh-tan

Anh Tân và cậu con trai “đầu thai chuyển kiếp” trở về.

Nghe chuyện lạ mà lại có nhiều chi tiết trùng hợp với cậu con trai đã mất, anh chị Tân – Thuận vào bản Cọi tìm gặp Bình. Rất ngạc nhiên, cháu Bình lại như đã quen thân từ lâu với anh chị Tân, Thuận. Khi ra về, Bình nhất định đòi theo về thị trấn. Anh Tân có ý thử, dắt Bình đi về hướng khác nhà mình thì Bình không chịu và chỉ đích danh đến ngôi nhà vợ chồng anh Tân sinh sống. Vào trong nhà, Bình vào mở một chiếc tủ gỗ và lấy ra các món đồ chơi – đồ của Tiến trước đây và khẳng định đó là đồ đạc của mình.

Sau bữa cơm anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về nhưng cậu bé bảo nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường, đúng chiếc giường bé Tiến nằm ngày trước và nằm sấp xuống giường, ngủ luôn.

Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa vợ chồng anh Tân lặng người. Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giềng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không. Lạ là mọi chuyện xưa cũng như những người quen, cậu bé đều biết và nhận ra. Đêm đầu tiên Bình ở với anh Tân chị Thuận, anh chị đã hỏi cháu rất nhiều chuyện. Hỏi chuyện… con chết thế nào, tại sao lại về trong xóm Cọi? Bình bảo, con cũng đã quay về nhà nhưng đến cái cống đầu ngõ có một người to lớn cứ chặn con lại rồi đuổi đi nên không vào được nhà.

tien-1

Cũng đêm đó, anh Tân giả vờ gọi lớn Tiến ơi, lập tức ở trong nhà Bình dạ và còn hỏi lại bố gọi gì con. Chỉ vào chị Thuận hỏi đây có phải là mẹ con không, cháu cũng trả lời phải. Sau khi đưa Bình về xóm Cọi, anh Tân luôn nhớ đến cháu Bình. Ba ngày hôm sau, anh Tân lại vào xóm Cọi thăm cháu. Vừa thấy anh Tân, Bình đã nhảy tót vào lòng anh như người thân thiết từ lâu lắm. Mặc cho bố mẹ, bà nội vẫn đang ngồi bên cạnh. Điều ngạc nhiên là chính bà Thỉn bà nội cháu bé nói với anh Tân: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “Con là người Kinh, con không phải người Mường”. Bà Thỉn đưa Bình đi học cháu khóc và nói: “Cháu không học trường này đâu, cháu học trường gần nhà cháu cơ, trường ở ngoài thị trấn”.

Một thời gian sau đó Bình liên tục đòi bố mẹ “đưa về nhà con”. Một lần Bình ốm nặng, anh Hoan chị Dự đã rất lo lắng, sợ điều thằng bé nói sẽ linh, nó sẽ chết thật. Dù được mỗi mình cháu nhưng không còn cách nào khác, anh chị đã đồng ý cho Bình về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận. Từ ngày về với “nhà của con” Bình chơi vui vẻ và không còn bệnh tình gì nữa. Cậu bé cũng đổi thành tên Nguyễn Phú Quyết Tiến trùng với tên họ đứa con trai của anh Tân đã chết đuối cách thời điểm đó hơn 10 năm.

tien-3tien-4

Nguyễn Phú Quyết Tiến ngày nào đã trở thành thiếu niên cao lớn.

Đến nay, cậu bé Nguyễn Phú Quyến Tiến đã 16 tuổi và đang học phổ thông. Anh Tân đã qua đời vì bạo bệnh. Hiện, Tiến đang ở cùng với chị Thuận và vẫn qua lại với nhà bố mẹ nuôi. Cậu bé cho biết chuyện xảy ra đã lâu nên cậu bé cũng không nhớ rõ từng chi tiết nhưng vẫn thường xuyên mơ thấy những giấc mơ dự đoán được sự việc có thể xảy ra trong tương lai. Tiến cũng bình thường như bao đứa trẻ khác và mong muốn sau này sẽ trở thành công an.
Video: