Đối phó với dì ghẻ độc ác thì chỉ có thể thủ đoạn hơn bà ta mà thôi

Một lần vào ngày giỗ mẹ, tình cờ chứng kiến mẹ ghẻ đứng trước bàn thờ mẹ tôi lớn tiếng chửi:"Chết rồi còn bắt cúng kiếng tốn kém, đúng là mẹ con ăn hại như nhau."

1364

Ông bà ta có câu “ Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Ở đời, con người phải sống hiền lành lương thiện nhưng không phải cứ mãi nhẫn nhịn chịu đựng ngay cả với những kẻ độc ác.

Tôi là đứa trẻ không may mắn như người khác. Lên 5 tuổi đã mất mẹ, chỉ còn 1 mình ba tôi gà trống nuôi con.

Năm tôi 11 tuổi, ba tôi đi bước nữa với một người phụ nữ chưa chồng, ông mong muốn bà ta sẽ thay mẹ tôi chăm sóc và yêu thương tôi.

Từ đó tôi sống chung với dì ghẻ . Ngày đưa bà ta về, bố còn nắm tay tôi trao vào tay bà ta và nói:

– Từ nay con có mẹ rồi, cô ấy sẽ cùng ba chăm sóc con.

Tôi tưởng thật reo lên sung sướng. Nhưng rồi, càng ngày mới càng phát hiện ra: Mẹ, không đơn thuần chỉ là tên gọi, mẹ phải là người yêu thương ta thật lòng, vô điều kiện. Và người đó thì chỉ có một mà thôi. Mẹ ghẻ càng không thể xem là mẹ thật.

Những ngày đó, bố tôi theo công trình đi triền miên, chỉ có tôi và mẹ ghẻ ở nhà. Bà ta coi tôi không khác gì ô sin. Chỉ cần bố ra khỏi nhà, mẹ ghẻ lại trưng ngay bộ mặt thật xấu xa của bà.

Vừa ngọt nhạt là thế, bà đã quát tôi đi dọn nhà, nấu cơm, giặt giũ.

Tôi không nghe lời, làm không sạch thì bị mẹ ghẻ đánh đòn. Không biết mẹ ghẻ có loại roi gì mà mỗi lần bà ta đánh tôi lên bờ xuống ruộng đều không để lại dấu vết.

u=3623819358,3523267240&fm=26&gp=0

(Ảnh minh họa)

Vì sợ mẹ ghẻ, tôi ngày càng thu mình lại, học hành cũng sa sút. Lấy cớ đó, mẹ ghẻ càng chửi mắng thậm tế. Bà ta từng nói tôi là “đồ ngu như con bò” và “vô dụng hết phần thiên hạ”.

Đôi lần, bố trở về thấy tôi nằm bẹp, ông hỏi thì tôi kể lể những việc mẹ ghẻ đã làm. Nhưng người dì ghẻ lại khóc lóc:

– Con còn nhỏ, cứ hay nhõng nhẽo bố, thích ăn vạ, nó bảo nó ốm không chịu làm gì cả thì em phục vụ con cũng được chứ sao. Chỉ có điều con cứ ham chơi đua đòi mà học hành chểnh mảng, em lo lắm.

Nghe thế, bố tôi lại nhìn tôi nghiêm khắc:

– Từ nay con không được thế nữa nghe không. Bố biết con là đứa ngang bướng nhưng phải chăm chỉ học hành, thật thà, nhất là phải nghe lời dì nhé.

Tôi uất hận lắm, nhưng không làm được gì.

Thời gian sau, tôi bắt đầu nghĩ lại, tôi không thể chống đối mẹ ghẻ, vậy thì tôi phải làm mình tốt hơn. Tôi quyết tâm học hành, dù cả ngày bị mẹ ghẻ hành hạ, tôi vẫn cố gắng rất nhiều. Mặc dù tiền bố cho tôi ăn sáng và tiêu vặt đều bị mẹ ghẻ lấy hết, tôi vẫn không than vãn nửa lời.

Nhất là khi mẹ ghẻ sinh được 1 đứa con trai, thì tôi càng khổ sở bởi vì bà ta như bà hoàng trong nhà. Bố tôi nhất nhất nghe lời người phụ nữ đó.

Cho tới năm ngoái, khi tôi tròn 14, vẫn lầm lì sống như cái bóng trong nhà. Một lần vào ngày giỗ mẹ, tình cờ chứng kiến mẹ ghẻ đứng trước bàn thờ mẹ tôi lớn tiếng chửi:

– Chết rồi còn bắt cúng kiếng tốn kém, đúng là mẹ con ăn hại như nhau.

Tôi đau đớn nghiến răng nhìn bà ta:

– Nhất định tôi sẽ khiến bà lộ rõ bản chất thật.

Theo kế hoạch, tối hôm đó bố tôi vừa về. Tôi ở trong phòng gào khóc thảm thiết. Nghe thế bố và dì ghẻ vội chạy vào:

– Có chuyện gì thế con??

Tôi co rúm người lại chỉ vào đống ảnh của mẹ bị ném dưới đất, nhiều cái đã bị cắt nát rồi chỉ vào mẹ ghẻ với vẻ run rẩy:

– Bà ấy…bà ấy không cho con nhớ tới mẹ, bà ấy nói nếu còn khóc vào ngày giỗ sẽ giết con như cắt đống ảnh này. Bà ấy…còn đánh con..Con đau..

pagemnhcbnfgbsd

(Ảnh minh họa)

Nói rồi, tôi kéo áo để lộ những vết bầm tím đầy người do chính mình tạo ra, thấy tôi run lên bần bật, bố quay sang nhìn mẹ ghẻ thì bà ta trợn mắt:

– Con anh nói láo, anh đừng có mà tin lời vớ vẩn của đứa con nít.

Đúng lúc đó, bác Vân – người hàng xóm cũng là bác sĩ chạy sang. Bác nhìn tôi nói:

– Con bé bị thương rất nặng, nhưng điều đó chưa là gì so với vấn đề tâm lý. Con bé có thể đã rơi vào tình trạng tự kỷ do uất ức 1 thời gian dài và bị hành hạ.

Nghe thế, bố tôi kinh hãi trợn mắt ngạc nhiên. Tôi thì vừa nhìn mẹ ghẻ vừa hét lên:

– Tránh xa tôi ra, đừng…đừng giết tôi…Bà là con hồ ly, đừng đánh tôi, đừng cướp tiền của tôi, đừng chửi mẹ con tôi…

Tới lúc này, bác Vân vội vã ôm tôi và nói với bố:

– Để tôi đưa cháu sang nhà tôi cho cháu đỡ sợ trước đã. Căn bệnh này rất nguy hiểm, thảo nào dạo này tôi thấy con bé có biểu hiện rất lạ, học hành thì kém dần, không còn vui tươi như trước. Anh là bố mà không nghe lời con, không quan tâm con cái gì cả. Xem lại bản thân mình đi.

Nói rồi bác dẫn tôi đi còn bố tôi thì đứng trân trân nhìn bà mẹ ghẻ. Lần này, mặc cho mẹ ghẻ giải thích, ngụy biện thế nào, bố tôi đã không còn tin bà ta. Thế nhưng bố không thể bỏ người đàn bà ấy và con của bà ta. Vậy thì tôi, phải làm sao đây?? Sau màn dàn xếp công phu để bố thấy rõ bộ mặt của người đàn bà kia, vậy mà vẫn chẳng thay đổi được gì sao??

Theo Blog tâm sự